Tháng của những ngày ko có mặt trời và ko thấy ánh nắng ấm áp nơi đâu. Mùa mưa bao trùm thôn xóm nhỏ, mưa ẩm ướt khắp nơi..cái lạnh xuyên thấu qua từng căn bếp nhỏ..gia đình sớm quây quần bên mâm cơm chiều nóng hổi bếp than. Tháng của những cơn mưa ko biết ánh sáng đèn đêm quanh con đường làng hàng đêm nhộn nhịp ,giờ chỉ vội vàng tìm kiếm hơi ấm từ chiếc chăn nóng hổi.mưa..và..mưa phủ xóa màn đêm..
Biết con gái thèm những thứ thành phố phồn hoa ko có, anh trai chị gái mặt áo mưa tay xách thùng xách đèn theo ba xuống sông soi cua giữa đêm lạnh lẽo.trời thương người nên sông mình lúc nào cũng đầy ắp cá tôm nên tối hôm ấy ba về thế nào cũng có nồi cháo cua thơm ngát trong tiếng cười của các cháu và ánh mắt lấp lánh của mẹ khi thỏa mãn thèm muốn của con gái ở xa..

Sáng..cái giờ mà ở nơi đây mọi người vẫn còn ngoái ngủ, con gái của mẹ vẫn còn tiếc rẻ mơ màng , mẹ đội cả cơn mưa tinh sương tranh thủ đi chợ sớm lựa mua mớ cá tươi vẫn còn nhảy tanh tách trong rổ nhỏ, thèm nhất món canh chua cá ông hương mẹ nấu thơm lừng mùi rau thơm và ngọt lựng cả lòng giữa mùa mưa rét mướt..sáng ra ba dậy sớm xuống sông đánh lưới mang về mấy con cá đối, môi ba run lên vì lạnh ,người ướt sũng cởi áo mưa. Mưa phủ lên người ba, mưa muốn nhảy vào lòng me đang ngồi làm cá ngoài sân, mấy con cá trong rổ của mẹ cũng lung tung nhảy múa.
Con vẫn còn mãi mê rúc người trong chăn ấm, cháu lớn cháu nhỏ vẫn còn cười đùa bên sách vở ê..a..
Con lười biếng nằm bên hông nhà nghe mùi khói mẹ nhóm bếp lẫn mùi ẩm ướt của mưa.. gió vẫn rì rào bên ngoài. Tiếng ba cằn nhằn vì khói lẫn trong quần áo mới giặt: "mưa như zây biết chừng nào quần áo khô cho mấy đứa nhỏ đi học, chút nấu cơm xong bà đem quần áo để gần bếp nha bà". Con nghe mẹ nói gì đó nhưng mưa lớn đã at đi tiếng của mẹ...khổ quá hả mẹ..??
Con vẫn chưa xây được ngôi nhà để ba với mẹ có thể ngủ một nơi sạch sẽ hơn khi mùa mưa về và ấm ap hơn khi mùa đông tới.
Nhưng dù nhà mình có thua kém người ta con vẫn yêu gian bếp nhỏ dột mưa của mẹ, yêu cả mùi khói nồng nồng mỗi khi con xuống bếp dọn cơm.
Yêu cả thân người nhỏ bé mỗi sáng sớm mẹ xoăn quần đội mưa đi chợ nước mưa nhiễu từ nón lá chảy xuống giỏ rau của mẹ..ba ngồi bên ấm trà nghi ngút mùi hoa lài thoang thoảng hương thơm.
Giờ con gái mẹ đang ở một nơi xa,vẫn kiên nhẫn cặm cụi hàng ngày để thực hiện một giấc mơ..
Thành phố chiều nay đổ mưa u buồn sau bao ngày nắng gắt ..bổng nhiên con nhớ nhà..nhớ mẹ..nhớ cả cơn mưa miền quê xóm biển..
Con nhớ gia đình mình lắm..Mẹ ơi...!!!!
Trích ( tác giả Mỹ Phê Hồ)
0 nhận xét :
Đăng nhận xét